Cuối ngày 8 tháng 11, tiếng reo hò vang lên tại cảng đảo Lý Sơn khi ba người được đưa về trong tình trạng còn sống sau gần hai ngày trôi dạt giữa biển khơi lúc bão số 13 ập vào đất liền. Câu chuyện của họ không chỉ là một phép màu cá nhân mà còn là lời nhắc nhở về sức mạnh của ý chí, sự đồng lòng và kỹ năng sống còn giữa thiên nhiên khắc nghiệt.
Cuộc khởi đầu đáng sợ
Chiều 6 tháng 11, tại khu vực cầu cảng Lý Sơn (xã An Vĩnh), ông Dương Quang Cường (44 tuổi) bất ngờ nhảy xuống biển vì mâu thuẫn gia đình. Ngay sau đó, ông Lê Văn Sanh (37 tuổi) và ông Phan Duy Quang (47 tuổi) – cả hai đang làm việc tại đảo – đã chèo thúng ra ứng cứu. Không ngờ rằng vào thời điểm đó, bão Kalmaegi đã cận kề, sóng gió bắt đầu cuồn cuộn, dòng biển trở nên vô cùng nguy hiểm. Chiếc thúng bị cuốn ra xa, cả ba người mất liên lạc với bờ. Cứ thế, họ trôi dạt giữa biển khơi trong khoảng thời gian gần 48 giờ – một thử thách sống còn với bất kỳ người nào.

Sự việc diễn ra vào chiều 6 tháng 11, tại khu vực cầu cảng Lý Sơn (xã An Vĩnh)
Trôi dạt trong bão – sự vật lộn với tử thần
Khi thúng bị cuốn, ba người phải bám víu vào nhau và bất kỳ vật gì nổi được. Theo lời kể của ông Sanh, trong đêm đầu tiên họ đã mặc áo phao và cố giữ được chiếc thúng nhưng rồi sóng lớn lật úp thúng, khiến họ phải bám tròng trành giữa biển khơi. Họ đã nhìn thấy ánh đèn gần bờ, rồi lại mất. Đến khuya 6-11, ông Cường đuối sức, buông tay trôi đi một hướng. Hai người còn lại tiếp tục kiên trì. Họ phải uống nước mưa, thậm chí uống nước biển khi không còn lựa chọn, tìm bắt cua chết, cá chết, rong biển để nuôi hy vọng sống. Trong suốt giờ phút ấy, mỗi khoảnh khắc là bánh răng quay chậm giữa sự sống và cái chết.
Giây phút được cứu và trở về an toàn
Đến sáng 8 tháng 11, khi bão đã gần lui nhưng biển vẫn đầy sóng, tàu Hải Nam 39 đi qua vùng biển giáp ranh Quảng Ngãi-Gia Lai phát hiện ông Quang trong tình trạng suy kiệt. Ông hướng dẫn vị trí giúp tàu tìm các nạn nhân còn lại. Đến khoảng 16 giờ 10 phút, tàu cao tốc tìm thấy ông Sanh ở vùng biển Gia Lai, không áo phao nhưng vẫn bơi khỏe; sau đó, lúc 17 giờ 30, tàu cá 92981 (Quảng Trị) cứu được ông Cường cách đảo Lý Sơn khoảng 30 hải lý. Khi họ trở về cảng Lý Sơn lúc 23 giờ đêm 8 / 11, hàng nghìn người dân đã tập trung chờ đón, ôm chầm thân nhân, chúc mừng sự trở về khỏi cõi chết.
![]()
Giây phút được cứu và trở về an toàn được coi là phép màu
Ghi nhận kỹ năng và tinh thần sống còn
Ba người thoát chết thần kỳ giữa lòng biển khơi này không phải những ngư dân chuyên nghiệp đầu sóng ngọn gió. Ông Sanh và ông Quang là nhân viên quản lý cảng, ông Cường nhảy biển từ bờ. Chính vì vậy, câu chuyện của họ lại càng khiến người dân cảm phục. Họ đã giữ bình tĩnh, bám sát nhau, tận dụng từng vật nổi và kawa kinh nghiệm dù không có chuyên môn sâu về biển. Trong tình huống cực đoan, giữ bình tĩnh là “vũ khí” sống còn – theo chuyên gia sinh tồn Cat Bigney thì hoảng loạn là điều dễ khiến người rơi xuống nước mất năng lượng và chìm xuống nhanh hơn. Họ cũng biết cách giữ cơ thể nổi, biết tìm nước mưa, thức ăn nhỏ như cua chết, rong biển – những hành động nhỏ nhưng mang tính quyết định trong quá trình trôi dạt.
Bão số 13 và thử thách thiên nhiên
Bão Kalmaegi đổ bộ ngay khi ba người bị mất tích – sóng lớn giật cấp 12, gió mạnh và biển động khủng khiếp. Trong khi tàu cứu hộ và trực thăng tìm kiếm bị giới hạn do thời tiết xấu, thách thức sinh tồn của ba người đơn giản chỉ là mỗi giây trôi qua: giữ lực, khỏi đói, khỏi khát, khỏi lạnh và khỏi sợ. Người dân Lý Sơn nói rằng vụ việc này là một kỳ tích thực sự – khi giữa cơn giông tố dữ dội, người sống sót trở về đầy đủ cả ba người chứ không chỉ một hay hai.
Ý nghĩa rộng hơn của một phép màu
Câu chuyện này không chỉ là bài học về sinh tồn cá nhân, mà còn là thông điệp về tinh thần đồng đội, về cộng đồng hỗ trợ lẫn nhau và về kĩ năng cơ bản mà mỗi người cần có khi bị đặt giữa thử thách khắc nghiệt. Người dân Lý Sơn đã không mỉa mai người nhảy xuống mà hướng đến khích lệ những người sống sót – một biểu hiện đẹp về lòng nhân văn và đoàn kết vùng biển đảo. Chính quyền, lực lượng biên phòng và ngư dân cùng tham gia tìm kiếm – dù sóng to gió lớn vẫn không từ bỏ, góp phần tạo nên kết thúc có hậu.
Bài học cho mọi người – từ kỹ năng đến ý chí
Điều đầu tiên: nếu bất ngờ rơi vào tình huống khẩn cấp như trôi dạt giữa biển hoặc nơi hoang vắng, giữ bình tĩnh là quan trọng hơn tất cả. Đừng hoảng loạn hít nước vào phổi, hãy cố nổi lên, bảo vệ đầu và ngực khỏi đụng đến nước quá mạnh. Hãy tìm bất kỳ vật nổi nào có thể bám – áo phao, mảnh gỗ, chai nước… Hãy chia sẻ lực với người bên cạnh nếu trôi cùng nhau. Hãy tìm nước ngọt nếu có thể – hoặc hứng nước mưa; tuyệt đối tránh uống nước biển mặn nếu chưa có lựa chọn khác. Hãy tìm nguồn thức ăn như cua, cá chết, rong biển nếu cần để kéo dài sự sống. Hãy tạo tín hiệu: dùng áo màu nổi bật, vật nổi phản quang hoặc tiếng gọi khi tàu đi qua.

Ý chí sống mạnh mẽ kiên cường của người Việt Nam
Điều thứ hai: ý chí sống là một tài sản vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ. Khi ông Sanh động viên bạn trôi cùng “Mình còn vợ, còn con ở nhà, cứ ráng sống”, chính là ngọn lửa đã thắp lên trong đêm đen. Người cứu người chưa chắc sẽ an toàn, nhưng tình người đã thúc giục họ lao ra biển giữa bão để cứu bạn. Ý chí không chỉ giúp họ giữ được cơ thể mà còn giữ được tinh thần qua đêm dài.
Kết luận
Ba người ở Lý Sơn đã sống sót sau gần 48 giờ trôi dạt giữa biển khơi trong bão đã trở thành minh chứng sống cho việc: trong khoảnh khắc “cửa tử”, con người vẫn có thể lựa chọn sống – bằng quyết tâm, bằng kỹ năng và bằng tình người. Câu chuyện ấy như một lời khẳng định: dù thiên nhiên có khắc nghiệt đến đâu, cộng đồng có xa xôi đến đâu, nếu chúng ta không từ bỏ – thì vẫn có một con đường dẫn về.
Ngày Cập Nhật: Tháng 11 27, 2025 by Trang Amelia



